Thời Bảo Bình Đang Tới

250,000 200,000

Chúng ta đã biết cuộc sống này có ý nghĩa thiêng liêng thế nào, nên cũng ước muốn người khác hiểu được, kẻo hoài phí những tặng phẩm của Sự Sống; đây cũng là lí do những người (chỉ cần nói người Việt thôi) như thấy Nhất Hạnh và bạo hành giả khác (trong đó có Cư sĩ Minh Đạt, Phạm Việt Hưng,… ) phải viết ra những điều họ đã viết.

Tôi cũng luôn tiếc cho bao người (đặc biệt mang danh “trí thức”), đã đến (hoặc qua) ngưỡng “tri thiên mệnh” nhưng vẫn chưa có một niềm tin, một cảm nghiệm tâm linh sâu xa nào, thậm chí còn phủ nhận, bài bác, hay chế giễu,… khi nghe có ai nói đến những điều tương tự như “tâm linh”, “đức tin”. (Trước kia thay vì “tiếc”, tôi đã “ngạc nhiên”, chỉ sau này tôi đã “hiểu”, coi đó như một | lẽ gì “tự nhiên”, thậm chí “hoàn toàn logic”, bởi quả thật rất khó để tiếp cận” và “hiểu” (nói gì đến “tin”) một “mầu nhiệm” như Buddha, Laozi, hay Christ trong bối cảnh xã hội, văn minh vật chất hiện đại hôm nay!) Cũng chính bởi vậy tôi trân trọng những trường hợp như Cư sĩ Minh Đạt hay Phạm Việt Hưng,… – những người nhận thấy giới hạn khiêm tốn của “lí trí”, “lí luận”, của “khoa học”… và lên tiếng cảnh giác chúng ta về những giá trị “giả”, những hào quang “ảo” của chúng.

Những người viết như Cư sĩ Minh Đạt hay Phạm Việt Hưng,… không phải quan tâm thông điệp của họ có hay không “Chân” “Thiện”, “Mỹ”… Sứ mạng (có thế gọi vậy) của họ lớn hơn thế – “Chuyến tại Thông điệp của Sự Sống”